Trên vòm trời cao, thái âm treo lơ lửng.
Sở Mặc chắp tay đứng trên đỉnh Diêm La điện, ngẩng đầu lặng ngắm vầng minh nguyệt. Ánh trăng tựa như vĩnh hằng trường tồn, độc tôn giữa đêm thâu.
Trong lúc hắn ngắm nhìn vầng trăng sáng kia, khẩu quyết Thái Âm Luyện Hình lặng lẽ hiện lên trong tâm trí. Khí cơ trên người hắn xa xa hô ứng cùng hạo nguyệt, lúc vận chuyển công pháp tựa hồ muốn câu thông với sự huyền diệu của đất trời.
Trầm ngâm giây lát, hắn bèn khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt khẽ tụng chân ngôn: "Nguyệt phách ngưng hoa, thái âm diệu sinh. Thần cư huyền huyền, ý trú Quảng Hàn..."




